Về quê

Đến khi tốt nghiệp ra trường, chật vật xin chỗ làm, loay hoay dời đổi nhà trọ, chới với tìm một “hoàng tử” cho riêng mình, nghĩ đến hai chữ “về quê” mà rơi nước mắt. Lần lữa tuần này qua tháng nọ không đón xe về nhà, đến nỗi má gọi điện đòi lên thăm. Nghe má kể về con mèo mình gửi má nuôi đã không còn sinh thêm lứa nào được nữa, về cây cầu liên tỉnh bắc qua con sông lớn đã xây xong từ lâu, về mấy đứa bạn hàng xóm đã yên bề gia thất… mà cứ nơm nớp trong một khoảng lặng nào đó, má sẽ bảo: “Thôi về với má”. Hai chữ “về quê” lúc ấy lại như bản án treo lơ lửng…

Thế mà 5 năm sau, má lại gợi hai chữ ấy, trong đêm “nhóm họ” trước ngày làm lễ đón dâu. Má rưng rưng: “Má chỉ có hai con gái, chị và anh rể đã ở cạnh má rồi. Còn con bao năm tha hương, không lẽ để cháu của má trong tương lai cũng thế?”. Cầm bàn tay đã hằn bao vết chai của má mà không thể nói gì về những kế hoạch, công việc còn dang dở, về ước mơ một ngôi nhà ở thành phố, về những dự định “hoành tráng” khác cùng chồng con… Hai chữ “về quê” như một lời hẹn chỉ ấp ủ ở đáy tim mà không thốt nổi thành lời hứa…

Thời gian thấm thoắt trôi, để khi giật mình nhìn lại, tóc đã nhiều sợi bạc. Nhìn quanh bè bạn, có đứa thành công tại quê hương, có đứa không dám trở về vì sa cơ thất thế, có đứa đã nằm lại nơi đất mẹ… Hai vợ chồng cày cục cuối cùng cũng có riêng một chỗ gọi là “tổ ấm” và đang thực hiện ước mơ một miếng đất nhỏ ở quê nhà. Vẫn thường dạy con trai mình phải luôn nhớ về quê cha đất tổ, phải giữ sao cho đừng “mất gốc”, mà nghe da diết như dặn dò chính bản thân. Hai chữ “về quê” giờ đây như không còn xa xôi. Tưởng tượng đến ngày thấy con cái hạnh phúc với những gì mình đã chuẩn bị, rồi vợ chồng dìu dắt nhau về hẳn nơi đã sinh ra, lại có thêm sức mạnh mà dấn tới…

THÁI AN

Scroll To Top